Vợ chồng sống với nhau không tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt. Nhiều chị em còn bị chồng đánh. Vậy, khi gặp phải tình huống này chị em nên làm gì?
Tìm hiểu nguyên nhân bị đánh:
Xem xét lại bản thân
Đừng vội trách cứ chàng nếu như anh ấy là người hay ghen tuông, trước hết hãy
nhìn lại bản thân mình, hãy tự trả lời những câu hỏi kiểu như: vì sao anh ấy
lại ghen? Phải chăng bạn là người dễ dãi, lẳng lơ? Hoặc bạn đã từng đánh mất
lòng tin nơi anh ấy? Và nếu bạn ở địa vị của chàng bạn có ghen không? Ghen
tuông vô cớ đối với anh ta có phải đã trở thành một “căn bệnh mãn tính”?
Nếu trả lời rõ ràng được những kiểu câu hỏi thế này bạn sẽ tìm ra được nguyên
nhân vì sao “một nửa” của mình hay ghen tuông, từ đó có những “kế hoạch” để
điều chỉnh bản thân.
Ghen tuông – gia vị của tình yêu
Thật sai lầm nếu cho rằng ghen tuông luôn là thói quen xấu và
bạn sẽ không thể chấp nhận mối quan hệ tình cảm với người biết ghen tuông.
Trái lại ghen tuông có “chừng mực” còn là thứ gia vị giúp cho tình yêu của hai
bạn trở nên mặn mà và thú vị hơn, điều đó chứng tỏ “người ấy” rất yêu và thật
lòng với bạn. Tuy nhiên ghen tuông quá mức kiểu bệnh hoạn chính là “kẻ thù”
giết chết tình yêu.
Vậy nên hãy đánh giá xem mức độ của những cơn ghen ấy có thể “chấp nhận” và
trong phạm vi kiểm soát của bạn được không?
Bình tĩnh xử lý tình huống
Nếu bạn là “nạn nhân” của những cơn ghen tuông thì đừng nên nóng giận hoặc mất
bình tĩnh sẽ làm vấn đề càng trở nên rắc rối và khó giải quyết hơn.
Thay vào đó bạn nên bình tĩnh, nhẹ nhàng và giải thích rõ cho anh ấy hiểu rõ tình
huống và vấn đề. Nếu trong trường hợp anh ấy không muốn nghe do quá cáu giận
bạn hãy đợi cho đến khi anh ấy tĩnh tâm lại và tâm sự mọi chuyện với chàng.
Ghen ngược
Ghen ngược tức là bạn hãy “giả vờ” ghen một cách vô cớ, mù quáng với “đối
phương”, theo cách mà anh ấy vẫn thường đối xử với bạn.
Cách này sẽ làm cho anh ta hiểu ra rằng cảm giác phải chịu đựng cơn ghen vô cớ là
thế nào? Và đây cũng có thể xem như “liều thuốc” hiệu quả trị tận gốc tính hay
ghen của chồng bạn.
.
Giúp anh ấy tự tin hơn
Một trong những lý do gây nên những cơn ghen tuông trong hôn nhân cũng như trong
tình yêu chính là bởi do đối phương thiếu tự tin, mặc cảm về bản thân.
Hãy bằng nhiều cách giúp cho anh ấy tự tin về bản thân mình và giúp cho anh ta
hiểu rằng anh ấy đúng là “một nửa đích thực” của bạn, là mẫu đàn ông lý tưởng
mà bạn vẫn kiếm tìm bấy lâu nay.
Chứng tỏ tình yêu của bạn
Ghen tuông đơn giản là vì chàng sợ mất bạn, chính vì thế bằng hành động bạn
cần chứng minh cho anh ấy biết được mức độ tình cảm của bạn dành cho anh ta là
thế nào.
Để chứng tỏ tình yêu với người thương của mình thật chẳng khó chút nào, rất đơn
giản có thể là thường xuyên nói lời âu yếm, yêu thương với chàng hoặc dành tặng
anh ấy những món quà, những nụ hôn, sự quan tâm chu đáo….
Giải pháp cuối cùng
Nếu đã thử nhiều cách mà vẫn không khiến cho anh ấy thay đổi tính cách hay ghen
của anh ấy, bạn sẽ tìm được những lời khuyên phù hợp với hoàn cảnh của mình
hơn.
Lưu ý nếu trong những cơn ghen mù quáng, bệnh hoạn của anh ta có những hành
động kiểu như bạo lực, bạo hành, tra tấn bạn thì nên nhờ đến sự giúp đỡ của
chính quyền và pháp luật, không nên cam chịu trong những trường hợp này chỉ
càng khiến cho tình trạng trở nên tồi tệ hơn.
Không nên cam chịu:
Tôn trọng là cả người chồng lẫn người vợ phải biết tôn trọng bản thân
và tôn trọng lẫn nhau. Ngay cả khi có bất đồng, bất hòa thì cũng không
có lý do gì có thể bào chữa cho việc đánh đập, nhục mạ nhau bằng những
lời lẽ tục tĩu, hay lôi cả cha mẹ dòng họ ra mà chửi. Có thể phụ nữ
không phải là một người vợ tuyệt đối hoàn hảo, nhưng không lẽ vợ chồng
không thể nhẹ nhàng góp ý cho nhau? Bình đẳng là người chồng và người
vợ cùng có trách nhiệm xây dựng gia đình, chăm sóc con cái và hơn hết là
có quyền bày tỏ chính kiến của mình. Trong khi nhiều người cho đến nay
vẫn dùng những chữ như “nghe/vâng lời chồng”, “không dám cãi lại chồng”,
“dạy vợ”…Biết chồng là người gia trưởng, ích kỷ... mà vẫn có thể bỏ
qua, chấp nhận điều đó và tiến tới hôn nhân. Và nếu như đã chấp nhận
điều đó rồi thì ngay từ khi cuộc sống vợ chồng bắt đầu, bạn đã phải có
sự cố gắng rất nhiều. Có nhiều phụ nữ thường than phiền rằng khi hai đứa
quen nhau thì anh ấy rất dịu dành, quan tâm, từ những món quà sinh
nhật, ngày 8/3 đến những ngày kỷ niệm của hai đứa. Cưới xong rồi thì mới
biết con người thật của chồng là như thế nào. Nhiều đàn ông muốn vợ
mình phải chu toàn bản thân, phải cố gắng rất nhiều nếu không sẽ “nổi
khùng” và đánh đập, nhục mạ vợ và nếu có như thế thì các bà vợ cũng nên
xem xét lại bản thân, “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Thế các ông chồng
có bao giờ tự hỏi bản thân mình đã hoàn thiện bản thân thế nào? Bằng
cách trăng hoa, nhậu nhẹt, phó thác mọi công việc cho vợ, mong vợ phục
tùng không chỉ bản thân mình mà cả gia đình nhà chồng? Nhiều phụ nữ thấy
mình chẳng có sai lầm gì nghiêm trọng ngoại trừ việc đã quá chịu đựng,
quá nhu nhược để chồng chà đạp chị suốt một thời gian dài như thế. Người
đời có câu “được nước làm tới”, “được chân lân đầu”, những người vợ
ngoan ngoãn, biết vâng lời chồng, đôi khi lại tạo điều kiện cho chồng
mình quay lại chà đạp, hành hạ mình. Vì họ biết vợ mình không dám phản
kháng, không dám cãi lại và sẽ chẳng có hệ quả to lớn nào xảy ra với họ
(vì chồng dạy vợ là chuyện thường tình mà). Không thể hiệu nổi tại sao
phụ nữ không biết tôn trọng bản thân mình, sao phải nhu nhược, chịu
đựng, hy sinh đến thế? MiÔn sao ®ể các con có cả mẹ lẫn cha? Các chị có
nghĩ là ngay cả khi các chị ly hôn thì chồng chị vẫn là cha các con chị, và họ vẫn có trách nhiệm của một
người cha. Những người để con mình phải sống trong gia đình mà cha đánh
đập nhục mạ mẹ thì chẳng thể làm một người cha tốt được. Chị em phụ nữ
có nghĩ tới những tổn thương (nặng nề) về mặt tinh thần nếu các con của
các chị phải thường xuyên chứng kiến những cảnh tượng cha đánh đập, chửi
bới mẹ? Các chị có biết tại sao tỷ lệ bạo lực gia đình ở các nước châu Á
là rất cao và vẫn không thay đổi ngay cả khi chất lượng cuộc sống đã
cải thiện nhiều? Vì những người vợ chấp nhận để chồng hành hạ mình, vì
những người chồng cho mình quyền “dạy” vợ, vì những đứa trẻ ngây thơ vô
tội hằng ngày chứng kiến những cảnh bạo lực, vô hình chung đã nhận thức
một cách sai lầm rằng bạo lực là cách giải quyết vấn đề trong gia đình.
Với bé gái chúng sẽ sớm tin rằng mình phải ‘phục tùng, vâng lời” chồng,
và những bé trai sẽ sớm tin rằng mình có quyền “dạy” vợ bằng bạo lực.
Phụ nữ nước ta từ xưa đến nay sẵn có
trong mình tư tưởng chịu đựng, nhẫn nhịn, miễn sao gia đình êm ấm, đặc
biệt ở một số vùng đồng bào dân tộc lạc hậu chị em phụ nữ đã đi lấy
chồng thì sống, chết đều ở nhà chồng, nhiều trường hợp bị chồng, nhà
chồng hành hạ mà không biết chia sẻ cùng ai, lâm vào hoà cảnh cùng cực
cũng không được quay lại nhà bố mẹ đẻ vì quay về sẽ bị bố mẹ, anh em
ruồng bỏ, cuối cùng họ phải tự tìm cách giải quyết cho mình bằng cái
chết (tử tử bằng uống thuốc cây lá ngón). Họ sợ chuyện vỡ ra bên ngoài
mọi người sẽ chê cười, sợ gia đình, họ hàng nhà chồng dè bỉu, con cái
phải xấu hổ với bạn bè… Thông thường, người phụ nữ khi bị chồng đánh
đập, chửi bới sẽ cam chịu, chờ đợi sự tỉnh ngộ của đức ông chồng, không
muốn làm to chuyện vì quan niệm “xấu chàng hổ ai”… Qua khảo sát của
những người làm công tác tư vấn ở trung tâm thì trước khi xảy ra bạo
lực, số người hy vọng sẽ được ứng cứu là 42,05%; tìm cách thoát thân là
25,61%; 15,92% sẽ có hành động tự vệ; 16,43% chấp nhận sống chung với
bạo lực gia đình. Nhưng khi bạo lực xảy ra, những người phụ nữ muốn kêu
cứu là 50%; muốn bỏ chạy là 19.08%; có hành động tự vệ chỉ có 6,94%,
đáng ngạc nhiên là những người cam chịu bạo lực lại ở mức 23,98%. Bạo
hành gia đình đã làm cho không ít gia đình “tan đàn xẻ nghé”. Những gia
đình có bạo hành thường để lại di chứng nặng nề cho con cái của họ. Trẻ
em gái thường rất mặc cảm trước mọi người, không thích giao tiếp, không
tự tin trong cuộc sống, luôn có tư tưởng bỏ học, không dám kết thân với
người khác, nếu tình trạng bạo lực gia đình kéo dài sẽ khiến các em dần
rơi vào trạng thái lãnh cảm. Trẻ em trai thì trở nên ương bướng, khó
bảo, thích gây gổ với người khác, học hành rất kém và rất nhiều trong số
đó đã trở nên hư hỏng. Hậu quả để lại rất nặng nề nhưng hầu hết các nạn
nhân của bạo hành gia đình lại cam chịu một mình, họ chỉ cầu mong vào
sự hồi tỉnh của người chồng, sự giúp đỡ của người thân và những người
xung quanh mà rất ít người nhờ đến sự giúp đỡ của xã hội. Đa phần là họ
không biết được địa chỉ trợ của các cấp các ngành.

Để phụ nữ không là nạn nhân của Bạo lực
gia đình và mang lại sự bình yên cho mỗi gia đình, trước hết họ cần phải
có hiểu biết về kiến thức về Bình đẳng giới Bình đẳng giới và phòng,
chống bạo lực gia đình đã được quy định bằng các đạo luật: Bình đẳng
giới là một khái nệm nói về mối quan hệ xã hội giữa nam và nữ, trong đó
phụ nữ và nam giới được hưởng quyền lợi và vị trí như nhau. Nam giới và
nữ giới đều có quyền con người và cùng có các cơ hội bình đẳng để phát
triển đầy đủ tiềm năng nhằm cống hiến cho sự phát triển của quốc gia và
được hưởng lợi từ các kết quả đó. Tuy nhiên không phải ai cũng hiểu một
cách đầy đủ khái niệm đó. Trong thực tế vẫn còn xảy ra những hành vi
đánh đập, ngược đãi, hành hạ phụ nữ và trẻ em; vẫn còn hiện tượng dùng
lời nói lăng mạ, xỉ nhục, xúc phạm và làm tổn thương nhân cách người phụ
nữ; vẫn còn có sự phân biệt, đối xử giữa con trai và con gái, bên nội
và bên ngoại...Để khắc phục tình trạng bất bình đẳng giới, đảm bảo quyền
lợi cho mọi người, nhất là cho phụ nữ, biện pháp quan trọng nhất để
phòng chống bạo lực trong gia đình đó là mỗi người hãy tự bảo vệ mình,
phải ý thức được bản thân mình, không ai có quyền vi phạm đến thân thể
của mình. Một nguyên nhân dẫn đến nạn bạo hành gia đình là hiện nay vẫn
còn tồn tại sự bất sình đẳng trong phân công công việc, người phụ nữ
phải đảm đương, quán xuyến quá nhiều việc, họ vừa phải tròn vai công
việc xã hội trong khi vẫn phải hoàn thành tốt thiên chức của người vợ,
người mẹ trong gia đình. Nhiều phô n÷ than thở rằng: “Tôi chẳng khác gì
đứa ô-sin trong nhà”. Gánh nặng đó không phải người đàn ông nào cũng sẵn
sàng chia sẻ với vợ. Mặt khác, ở nông thôn, sự cố kết cộng đồng đã trở
thành truyền thống, đã nghèo hội hè đình đám lại nhiều, đó là dịp để mọi
người gặp mặt, ăn uống và có cỗ là ắt có rượu, “rượu vào lời ra”, đã có
không ít những rắc rối gia đình xảy ra sau những trận cỗ bàn, nạn nhân
gánh chịu là những người phụ nữ. Bạo hành gia đình hiện nay không đơn
thuần là bạo hành về thể xác, người phụ nữ phải chịu những trận đòn roi
oan nghiệt của chồng, để lại những vết thương trên da thịt. Đó là cách
của kẻ “phàm phu tục tử”. Đối với những ông chồng “học rộng tài cao” thì
lại có cách “dạy vợ” văn minh hơn, kín tiếng nhưng lại vô cùng thâm
thuý. Đó là bạo hành về tinh thần, chửi bới, lăng mạ, xỉ nhục, gây ức
chế…nó không để lại vết thương trên cơ thể, nhưng lại làm cho người phụ
nữ tê liệt về tinh thần, bị trầm cảm kéo dài, tổn hại nghiêm trọng đến
thần kinh và thể xác. Không ít phụ nữ sau đó đã phải điều trị lâu dài
tại các bệnh viện tâm thần, tốn kém thời gian, tiền bạc mà khả năng hoàn
toàn bình phục là rất khó, khả năng tái phát bệnh là rất cao. Nhưng có
lẽ nặng nề nhất và phổ biến hiện nay là bạo hành toàn diện, tức là người
phụ nữ vừa bị tổn thương về mặt thể chất, vừa bị tổn thương về mặt tinh
thần. Theo thống kê của mét Trung tâm Tư vấn và Chăm sóc sức khỏe phụ
nữ ë Hµ Néi thì bạo hành toàn diện chiếm tới 70,92%, tiếp theo là bạo
hành về thể chất 13,06%, bạo hành tình dục 8,88%, bạo hành tinh thần là
7,14%; bạo hành gia đình xảy ra đều bắt nguồn từ người chồng, gây bạo
lực theo bản năng là 8,37%; bạo hành sau khi uống rượu là 22,96%; đòi
hỏi vấn đề tiền bạc là 16,94%; các nguyên nhân khác là 5,2%; còn lại gần
50% (cụ thể là 46,53%) là do kẻ gây bạo hành tự tìm kiếm lý do. Điều đó
cho thấy sự lạm dụng quyền của người đàn ông trong gia đình vẫn còn ở
mức báo động, người phụ nữ lại hoàn toàn bị thụ động trong vấn đề này.
Trước hết phải nâng cao trách nhiệm của mỗi người, bởi từ trước tới nay,
mọi người vẫn có quan niệm “đèn nhà ai nhà ấy rạng”, chuyện chồng đánh
vợ chỉ là chuyện bình thường trong lúc nóng giận, hay đơn giản là họ
đang “dạy vợ”, người ngoài không nên can thiệp. Tai hại hơn họ sợ đụng
chạm, sợ bị liên luỵ, sợ rây vào rồi “không phải đầu cũng phải tai”… Hơn
nữa, các cơ quan chức năng ở địa phương, các hội đoàn thể chưa quan tâm
thấu đáo. Thực tế ở nhiều nơi khi xảy ra sự cố, người bị hại phải đi
cấp cứu hoặc điều trị tại các trung tâm y tế thì các cơ quan chức năng,
các hội đoàn thể mới vào cuộc. Theo quy định nếu giám định kết quả
thương tích trên 11% mới truy cứu trách nhiệm, còn nếu nhẹ thì chỉ lập
biên bản, cảnh cáo và bắt người chồng làm cam kết, phạt hành chính.
Nhưng biện pháp này xem ra chưa đủ sức răn đe, bởi không phải lúc nào
nạn nhân cũng được đi giám định, cơ sở y tế địa phương thì không đủ khả
năng làm điều này. Hình thức phạt hành chính cũng không dọa được ai vì
không phải người đàn ông nào cũng có tiền để nộp và trong trường hợp ấy
chính nạn nhân lại là người đem tiền đi nộp phạt thay cho chồng. Vậy
biện pháp ở đây là gì? Biện pháp hữu hiệu và khả thi là nhấn vào điểm
yếu của các đức lang quân. Nếu họ làm ở cơ quan thì chuyển văn bản về
cho lãnh đạo, ở địa phương thì phát lên bản tin truyền thanh của phường,
xã, bắt lao động công ích như quét đường, làm vệ sinh nơi công cộng…
Hiện nay, nhiều ông chồng vẫn có tư tưởng mình là “tiếng nói” trong gia
đình nên có mắng chửi vợ một vài câu là điều bình thường, thậm chí tát
vợ một vài cái cũng không sao. Vì bị chồng ức hiếp mọi bề nên có người
bị chồng đánh nhiều lần nhưng không dám đi tố cáo vì sợ bị đuổi ra khỏi
nhà, sợ về nhà lại bị đánh nhiều hơn, sợ bị gia đình chồng ghẻ lạnh. Nói
tóm lại, những người vợ như thế là những người phải cam chịu sự yếm thế
hoàn toàn. Hay thiển cận hơn, họ cho rằng xung đột gia đình mà đi trình
báo là tự “vạch áo cho người xem lưng”… Biện pháp hữu hiệu là giải
thích cho họ hiểu phụ nữ cũng có quyền bình đẳng như nam giới trong mọi
lĩnh vực, giải thích cho họ hiểu bạo hành gia đình là một vấn nạn của xã
hội, là một hành động cần lên án, chứ không đơn thuần là chuyện trong
nhà. Nhẫn nhịn không phải là cách để gia đình hạnh phúc, để có được hạnh
phúc phải là sự chia sẻ, động viên và giúp đỡ của cả hai người. Trách
nhiệm của mọi người là phải hành động tích cực, coi bạo hành gia đình là
vấn đề chung của toàn xã hội, đem đến cho những phụ nữ bị bạo hành
thông điệp: “Phòng chống bạo lực giới, họ không đơn độc” để tạo dựng
niềm tin cho họ - những nạn nhân của bạo hành gia đình đang rất cần sự
chung tay giúp sức của tất cả mọi người.
Trong gia đình hiện đại, người chồng và
người vợ đều tham gia công việc xã hội và chịu áp lực từ phía công việc.
Chính vì thế khi người chồng có to tiếng, người vợ nếu không nhường
nhịn và kiểm soát dễ dẫn đến mâu thuẫn và bạo lực trong gia đình. Trong
trường hợp không thể thay đổi tình thế, người vợ cần nhờ gia đình, bạn
bè, và đoàn thể giúp đỡ. Hiện nay, tại các xã phường đều có tổ hòa giải
của hội phụ nữ, hội thanh niên. Một gia đình hạnh phúc
luôn tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Người đàn ông trong gia đình
cùng với người vợ chung tay xây dựng mái ấm gia đình và nói không với
bạo lực, vî chồng cùng nhau chia sẻ trách nhiệm chăm sóc gia đình, nuôi
dạy con cái, coi “chuyện bình thường” là những câu chuyện người chồng
cũng biết phụ vợ đi chợ nấu cơm, thay tã cho con, dọn dẹp nhà cửa, người
chồng không trăng hoa, ngoại tình, không còn những người phụ nữ hằng
ngày chịu đựng những tổn thương nặng nề về thể chất và tinh thần mà
những người gây ra nó không ai khác là chồng mình, những mầm non không
phải chứng kiến cảnh cha đánh đập, chửi bới mẹ, để chúng có thể yên ổn
lớn lên, trưởng thành trong một môi trường lành mạnh mà “bạo lực” không
phải là câu trả lời cho mọi vấn đề.
Chị em Phụ nữ cần biết báo chí có vai
trò quan trọng trong việc phát hiện kịp thời các vụ bạo lực gia đình và
thông tin về các chủ trương, chính sách pháp luật phòng chống bạo lực
gia đình tới người dân, nếu bị bạo lực hoặc phát hiện hành vi Bạo lực
gia đình chị em phụ nữ cần báo ngay cho các cơ quan báo chí để được giúp
đỡ, bảo vệ.